Thí Dụ Về Em Bé, Kinh Tăng Chi Bộ (song ngữ)

31 Tháng Ba 201503:45(Xem: 6221)
Thí Dụ Về Em Bé, Kinh Tăng Chi Bộ
Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến 
(The Simile Of The Infant, Anguttara Nikaya
Translated by Nyanaponika Thera & Bhikkhu Bodhi - Source: www.bps.lk)

Thí Dụ Về Em Bé, Kinh Tăng Chi Bộ 

Nầy các Tỳ Kheo, con người thường ưa thích thú vui nhục dục. Bây giờ nếu một người thanh niên còn trẻ, sinh ra trong một gia đình đàng hoàng, quyết định từ bỏ công việc đi làm sinh sống [nghĩa là, bỏ cây liềm cắt lúa, và bỏ cây đòn gánh cùng đôi quang gánh để gánh lúa về], anh rời bỏ gia đình mình, đi xuất gia trở thành người không nhà, người ta sẽ nghĩ anh ta làm như thế bởi vì anh có lòng tin vững chắc. Và tại sao người ta lại nghĩ như thế? Bởi vì đối với những người trẻ tuổi, họ tìm thú vui nhục dục rất dễ dàng. Những thú vui nhục dục nầy có nhiều loại, thô tục, không thô tục và trong sạch.

Nầy các Tỳ Kheo, bây giờ giả dụ như có một em bé chưa biết đi, đang nằm ngửa, lưng đặt trên giường. Vì do cô y tá sơ suất, em bé cầm một cây tăm nhỏ hay một mảnh vỡ, bỏ vào miệng. Rồi, cô y tá liền trông thấy chuyện xảy ra, cô rất nhanh nhẹn móc ra vật còn kẹt trong miệng em bé. Nhưng, nếu cô y tá không lấy ra được vật kẹt trong miệng em bé, cô sẽ dùng tay phải giữ đầu em bé, và cong những ngón tay kia để móc ra vật đang còn kẹt, cho dù cô phải làm chảy máu miệng em bé. Tại sao vậy? Ta không phủ nhận, chuyện cô đã làm đau đớn em bé, tuy nhiên chỉ vì lòng từ bi, chỉ vì lòng thương xót em bé, chỉ vì cô mong muốn cho em bé được mọi chuyện tốt lành, nên cô đã làm như thế. Nhưng khi em đã lớn khôn rồi và đã có nhiều hiểu biết, lúc nầy, cô y tá không cần để ý đến em nữa, vì cô hiểu rằng, từ nay em tự lo được cho chính mình và em sẽ không còn bất cẩn như trước.

Nầy các Tỳ Kheo, cũng như thế, khi một nhà sư chưa có lòng tin vững chắc vào những việc thiện lành, chưa biết xấu hổ và chưa biết sống đạo đức, ông chưa biết đặt nguồn sức mạnh và nguồn trí tuệ vào những việc thiện lành, nhà sư nào làm như thế, thì ta vẫn còn phải để ý đến chuyện ông ta làm. Nhưng nếu có nhà sư nào, chứng tỏ làm được những việc nói trên, ta sẽ không còn lo lắng cho nhà sư ấy nữa, bởi vì, từ nay nhà sư nầy tự lo được cho chính mình và ông ta sẽ không còn bất cẩn như trước. 

The Simile Of The Infant, Anguttara Nikaya 

Generally, monks, beings find sensual pleasures enjoyable. Now if a young man of good family has discarded sickle and carrying-pole [5] and has gone forth from home into the homeless life, one may rightly suppose that he has done so out of faith. And why can this be assumed? Because for the young, sensual pleasures are easily accessible. Of whatsoever kind, coarse, average or refined - they all count as sensual pleasures.

Now suppose, monks, there is a tender infant lying on its back. Through the nurse’s negligence, the child has put a little stick or a shard into its mouth. Then the nurse very quickly would consider what has happened, and very quickly she would remove the object. But if she is unable to remove it quickly, she would hold the infant’s head with her right hand, and crooking a finger, she would extract the object, even if she had to draw blood. And why? Though certainly it hurts the infant - and I do not deny this - yet the nurse had to act like this, wishing the best for the child, being concerned with its welfare, out of pity, for compassion’s sake. But when the child has grown up and is sensible enough, the nurse can be unconcerned about the child, knowing that now it can watch over itself and will no longer be negligent.

Similarly, monks, as long as a monk has not yet proved his faith in things wholesome, not yet proved his sense of shame and moral dread, his energy and wisdom as to things wholesome, so long do I have to watch over him. But when he has proved himself in all these things, I can be unconcerned about that monk, knowing that he can now watch over himself and will no longer be negligent. [6]

5. A-a: “The sickle for cutting grass, the pole for carrying it away.” This is given as an example of means of livelihood.

6. According to A-a, this refers to a stream-enterer.

Source:

http://www.bps.lk/olib/wh/wh208-u.html#3.TheSimileoftheInfant

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Tư 2016(Xem: 7009)
Như vầy tôi nghe: Một thời Thế Tôn trú ở Sàvatthi, tại Jetavana, ngôi vườn ông Anàthapindika. Lúc bấy giờ, Bàhiya Daruciriya trú ở Suppàraka, trên bờ biển, được cung kính, tôn trọng đảnh lễ, cúng dường và nhận được y, đồ ăn khất thực, sàng tọa, dược phẩm trị bệnh. Rồi Bàhiya Dàcuciriya khởi lên tư tưởng như sau: "Với ai là bậc A-la-hán hay đang đi trên con đường A-la-hán, ta là một trong những vị ấy ". Rồi một Thiên nhân, trước là bà con huyết thống với Bàhiya Dàruciriya, vì lòng từ mẫn, vì muốn lợi ích, với tâm của mình biết tâm tư của Bàhiya Dàruciriya, đi đến Bàhiya Dàruciriya và nói như sau:
14 Tháng Tư 2016(Xem: 5680)
Tôi đã nghe nói rằng, có một thời Đức Phật đã sống với những người ở vùng Sumbhan. Lúc bấy giờ, trong vùng Sumbhan nầy, có một tỉnh tên là Sedaka. Ở đó, Đức Phật đã gọi chư tăng, "Nầy các Tỳ Kheo!" "Dạ thưa Đức Thế Tôn," chư tăng đồng trả lời.
02 Tháng Tư 2016(Xem: 6681)
Được nghe Đức Phật đích thân thuyết pháp là một nhân duyên hy hữu, một công đức vô lượng, và may mắn hãn hữu trong đời. Những lời chúng ta nghe kể lại ở đây hay được thuyết pháp từ những người kém trí tuệ và đạo đức cho dù có lập lại chính xác từng lời từng chữ từ kim khẫu của Đức Thế Tôn vẫn không có đủ hấp lực, mãnh lực và công lực sư tử hống để giác ngộ nổi cho người nghe. Tuy nhiên, khi đọc, nghe được những lời vàng ngọc của Đức Thế Tôn dù qua bất cứ một phương tiện nào cũng như là những hạt nhân giác ngộ được cấy vào trong ý thức của chúng ta chờ nhân duyên chín ‘muồi’ để đơm hoa kết quả Phật tánh.
29 Tháng Ba 2016(Xem: 5602)
Lời Đức Phật dạy rất mực thâm sâu. Kinh nào cũng cần nghiền ngẫm, cần tu học với từng lời dạy một. Trong đó có nhiều kinh liên hệ tới sự chết. Nơi đây, bài viết này sẽ dịch hai kinh: Ud 7.10 và SN 44.9. Cả hai kinh đều dẫn tới nhiều suy nghĩ cho người học Phật.
02 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 6764)
Có một số kinh được Đức Phật đưa ra và gọi đó là giáo pháp ngắn gọn, để dạy một số chư tăng khi quý ngài bạch rằng tuổi đã cao, bây giờ cần một lời dạy giáo pháp ngắn gọn để lui về một góc rừng tu hành khẩn cấp.
22 Tháng Mười Một 2015(Xem: 7483)
Trong một số bài trước, chúng ta đã thấy Đức Phật trong vài kinh đã đưa ra một số giáo pháp ngắn gọn, để dạy một số chư tăng khi quý ngài bạch rằng tuổi đã cao, bây giờ cần một lời dạy để lui về một góc rừng u tịch tu hành khẩn cấp.
06 Tháng Mười Một 2015(Xem: 7851)
Đức Phật chỉ đường Giới Định Huệ là để giải thoát khỏi Tham Sân Si, ba độc đã lôi kéo chúng ta nhiều đời. Từ giáo pháp nhà Phật, hiện nay, các nhà khoa học Tây phương đã chọn ra một phần thích nghi để sử dụng cho nhiều trường hợp có lợi cho nhân loại và xã hội – trong đó, chánh niệm, thường dịch là mindfulness, được quan tâm, ưa chuộng nhất.
21 Tháng Mười 2015(Xem: 7783)
Phật Giáo là đạo giải thoát, vượt bờ sinh tử, xa lìa muôn kiếp mê lầm bể khổ. Đức Phật thường nói rằng chỉ có một cách duy nhất vượt qua bờ phiền não là: xa lìa tham sân si. Và ngài nói, chìa khóa xa lìa phiền não là tam học: giới định huệ. Như thế, cả phiền não và xa lìa phiền não đều là tâm. Ngắn gọn, Phật Giáo là pháp tu tâm.
08 Tháng Mười 2015(Xem: 6469)
Thuộc Tăng Chi Bộ (Anguttaranikàya) của Kinh tạng Pàli, đây là một bài kinh được tụng đọc thường nhật ở các xứ Phật giáo Nam Truyền, vừa như một thoại đầu cho hành giả mà cũng vừa là bài kinh hộ niệm cho người bệnh.