Ấn Độ Giỏi "Võ" Phật Hơn Trung Quốc

07 Tháng Mười Hai 201100:00(Xem: 32221)

ẤN ĐỘ GIỎI "VÕ" PHẬT HƠN TRUNG QUỐC
Nguyên Giác

phatgiaotoancauNhư thế là Trung Quốc thua một chiêu! Cả thế giới đều thấy rõ: ngọn cờ văn hóa Phật Giáo đã trở về trọn trong tay Ấn Độ, bất kể sau nhiều năm chính phủ Trung Quốc chiêu dụ các vị cao tăng toàn cầu.

Báo Times of India hôm 4-12-2011 gọi một cách trân trọng thế võ Ấn Độ lấn ép Trung Quốc này là “Return of Buddha” (Đức Phật Trở Về).

Có nghĩa là từ trước tới giờ, chính phủ Bắc Kinh bơm đủ thứ tiền, xây chùa, in kinh Phật, tu sửa Thiếu Lâm Tự, đưa võ tăng đi khắp thế giới biểu diễn... làm như Bắc Kinh là trung tâm Phật Giáo thế giới, và cũng để xóa tan thành kiến của những tên “tư bản giãy chết” rằng TQ chỉ ưa trấn áp tôn giáo, kể cả Đạo Phật truyền thống trong khu tam giáo đồng nguyên ở Hoa Lục.

Vây mà, chỉ một thế võ Phật Quyền tung ra, Ấn Độ đã cướp ngay ngọn cờ Phật Giáo từ tay Trung Quốc. Và Việt Nam đã xem đây như một thế liên kết mới về mặt văn hóa, để đứng hẳn bên cạnh Ấn Độ như một nơi hành hương tâm linh, và ra mặt sát cánh bên Đức Đạt Lai Lạt Ma. Có vẻ như chuyện tôn giáo để VN làm vui lòng chính phủ Ấn Độ, nhưng cũng vừa ngầm tạo thế toàn cầu cho Biển Đông sau này.

Thời gian hội ngộ cuả các vị cao tăng toàn cầu tại Delhi vào những ngày cuối tháng 11 và đầu tháng 12-2011 được gọi là First Global Buddhist Congregation, dịch ra đơn giản có thể gọi là “Đại Hội Phật Giaó Toàn Cầu lần thứ nhất”. Viết tắt là GBC. Và là lần thứ nhất.

Xin chú ý, lần thứ nhất. GBC lần thứ nhất.

Chính phủ Trung Quốc đã nhiều lần tổ chức các đạị hội Phật Giáo quốc tế, hiển nhiên không ai dám nói rằng Bắc Kinh là vô thần, bất kể nơi này không dễ cho nhiều hoạt động tôn giáo.

Thí dụ, Ban Tôn Giaó Trung Ương Đảng CSTQ đã tổ chức First World Buddhist Forum, dịch là Diễn Đàn Phật Giáo Thế Giới lần thứ nhất, tại Núi Tutuo, tỉnh Zhejiang vào tháng 4-2006. Viết tắt, nghĩa là WBF, khác hẳn với GBC. Lúc đó, có 1,000 vị sư và học giả nổi tiếng từ 37 quốc gia (kể cả các sư Đàì Loan, và các vị sư Tây Tạng nội địa) tới tham dự, thế là kể như nhà nước Trung Quốc nắm được ngọn cờ hộ trì Phật Giáo toàn cầu.

Một điểm ghi nhớ rằng trong đại hội 2006 ở TQ, vị Ban Thiền Lạt Ma đời thứ 10 (vị do Đảng CSTQ chọn, chứ không phải vị do Đức Đạt Lai Lạt Ma chọn) lúc đó tuy mới 16 tuổi nhưng đã đọc diễn văn khai mạc bằng tiếng Tây Tạng cho WBF. Tất nhiên, WBF không hề mời ngài Đạt Lai Lạt Ma.

Tuy nhiên, đạị hội GBC tại Ấn Độ năm 2011 cũng có tham dự của 1.000 vị sư và học giả nổi tiếng từ 46 quốc gia tham dự, và đã gửi lời mời 35 vị đại tăng Trung Quốc nhưng không thấy vị nào tham dự. Thấy rõ là chính phủ Bắc Kinh không hài lòng, cấm các sư tham dự GBC. Thêm nữa, đọc diễn văn trong GBC còn có Đức Đạt Lai Lạt Ma và ngài Karmapa, hai vị đạị tăng đã vượt Hy Mã Lạp Sơn để trốn sang tị nạn ở Ấn Độ.

Thế là ngọn cờ Phật Giáo nhẹ nhàng chuyển sang tay Ấn Độ.

Cả thế giới thấy rõ chuyện này: chỉ một chiêu thôi là Ấn Độ lại trở thành Đất Phật. Bất kể Trung Quốc bao nhiêu năm chiêu dụ thế giới.

Cần ghi nhận rằng, phái đoàn Phật Giáo VN đã linh đình sang tham dự GBC, thoải mái ngồi họp với Đức Đạt Lai Lạt Ma, nghĩa là về với xứ Phật và không chịu đồng hành với Bắc Kinh.

Phái đoàn PGVN do Đức Pháp chủ Thích Phổ Tuệ làm trưởng đoàn, trong đoàn có hơn 120 tăng ni, học giả cư sĩ...

d1_395670377

Đoàn VN dự Đại hội

d2_830857819

Hòa thượng Thích Thiện Tâm - Phó ban Phật giáo quốc tế GHPGVN đọc thông điệp của Đức Pháp chủ tại Đại hội

Một điểm nữa để Trung Quốc nổi giận: theo báo Times of India, vào ngày 30-11-2011, đại hội lần thứ nhất Global Buddhist Congregation tại Delhi quyết định thành lập một tổ chức Phật Giáo toàn cầu đặt trụ sở tại Ấn Độ, không phải tại TQ như WBF năm xưa gợi ý mà nhiều phái đoàn quốc tế lúc đó chỉ lẳng lặng bất đồng.

Báo Times of India nói rõ: không ai nhầm lẫn về điều này, rằng Ấn Độ đã trở thành trung tâm mới của Phật Giáo -- gồm đại diện 46 quốc gia và trong 3 truyền thống Phật Giáo: Nam Tông, Bắc Tông và Kim Cang Thừa.

Liên minh PG mới sẽ có tên là International Buddhist Confederation với trụ sở ở Ấn Độ, theo lời nhà sư Lama Lobsang, hội trưởng của tăng đoàn Asoka Mission, hội đoàn đã tổ chức đaị hội GBC này.

Cũng cần nhắc rằng, một ngày trước khi đaị hội GBC khai mạc, TQ đã hủy bỏ những cuộc thương thuyết về biên giới với Ấn Độ sau khi Ấn Độ từ chối yêu cầu của Bắc Kinh là không để Đức Đạt Lai Lạt Ma vào dự đạị hội trên.

Chưa hết, phản ứng của các vị sư quốc tế chắc chắn cũng làm TQ đau lòng.

Banagala Uptatissa, hội trưởng Mahabodhi Society của Sri Lanka, nói, “Cả thế giới nhìn về Ấn Độ vì là Phật Giáo. Nếu có ai từ Ấn Độ đưa ra sáng kiến, Ấn Độ có thể nắm quyền lãnh đạọ thế giới Phật Giáo.”

Tất nhiên, không thể toàn cầu được, vì Trung Quốc sẽ không bao giờ nhượng bộ Ấn Độ trong ván cờ tranh giữ y bát Đức Phật.

Bản tin báo Giác Ngộ có một chi tiết mà tờ Times of India không nói tới:

Từ phiên họp trù bị đầu tiên, TT.Thích Nhật Từ là thành viên Ủy ban soạn thảo Nghị quyết và Hiến chương của Liên minh Phật giáo Thế giới, dự kiến Liên minh Phật giáo Thế giới sẽ được công bố trong ngày bế mạc hội nghị ngày 30-11.”

Như thế, các vị sư Việt Nam đã quyết định về với Ấn Độ, và đã góp sức soạn thảo Hiến chương cho Liên minh Phật giáo Thế giới. Điều cũng ghi nhận rằng, Việt Nam đang đi một thế liên kết toàn lực để có thể tìm liên minh nhằm bênh vực cho cuộc chiến gìn giữ Biển Đông: vừa hỗ trợ chính phủ Ấn Độ, vừa liên kết với các tổ chức Phật Giáo quốc tế.

Ngay cả vào năm 2009, khi WBF lần thứ 2 tổ chức ở cả hai nơi có tính biểu tượng - Wuxi ở Trung Quốc, và Đài Bắc ở Đài Loan - dù mời khắp toàn cầu, nhưng vẫn nhất định không mời Đức Đạt Lai Lạt Ma (lúc đó, có 71 vị sư và học giả từ Mỹ sang tham dự). Vì Bắc Kinh công khai chịu làm hòa với Đài Bắc, nhưng cực kỳ dị ứng với Đức Đạt Lai Lạt Ma, người đang tị nạn ở Ấn Độ.

Đó là chưa kể những đại hội Phật Giáo thế giới khác, tổ chức ở Mã Lai, Thái Lan, Việt Nam, Nhật Bản... nhưng Đức Đạt Lai Lạt Ma vẫn bị đứng bên lề, vì không chính phủ nào ngoài Ấn Độ dám mời ngài vào đọc diễn văn, dù khai mạc hay bế mạc.

Bây giờ thì xong rồi, Trung Quốc đã mất lá cờ văn hóa Phật Giáo.

Thấy rõ, chính phủ Ấn Độ thượng thừa trong môn võ Phật Quyền, hơn xa Trung Quốc.

Chỉ còn một nỗi lo, là khi Đức Đạt Lai Lạt Ma viên tịch, chắc chắn Bắc Kinh sẽ đưa lên một cậu bé để nối ngôi. Đó là chuyện, nói theo kiểu xưa, “xin xem hồi sau sẽ rõ.”

Nhưng nhìn chuyện Đức Ban Thiền Lạt Ma sau khi viên tịch, là biết chuyện hồi sau của Đức Đạt Lai Lạt Ma rồi. May mắn, Đức Đạt Lai Lạt Ma đã tiên đoán được những chuyện như thế này.

California

12/2011

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Sáu 2016(Xem: 5267)
Đã là ngày thứ mười lăm của lịch Tây Tạng, một cách truyền thống đây là thời gian để làm mới. Đức Đạt Lai Lạt Ma đang ở thị trấn của Đạo Tràng Giác Ngộ, Bodhgaya, để tỏ lòng tôn kính đến Phật tích thiêng liêng nhất của Phật Giáo. Sau một vài ngày cần thiết để nghỉ ngơi ở đây, ngài sẽ tiếp tục cuộc hành hương đến đỉnh Linh Thứu trước khi trở lại để truyền lễ quán đảnh Thời Luân. Đức Đạt Lai Lạt Ma bước lên ngai của ngài bên trong Đại Tháp Giác Ngộ, dưới tàng cây bồ đề cổ kính, hậu duệ trực tiếp của cây bồ đề xưa kia nơi Đức Phật đã đạt đến Giác Ngộ hai nghìn năm trăm trước. đông đảo những tu sĩ Tây Tạng ngồi đối diện với ngài trong khoảng sân rộng. Họ đã đến đây để tham dự nghi thức sojong hai lần một tháng - sám hối.
15 Tháng Sáu 2016(Xem: 5335)
Ánh sáng buổi trưa chiếu ấm áp và dễ chịu trên những tàn tích của Đại Học Na Lan Đà cổ xưa. Đức Đạt Lai Lạt Ma và một đoàn tùy tùng khoảng một trăm tu sĩ ngồi và trì tụng kinh chú trên bãi cỏ đối diện trực tiếp với phần còn lại của ngôi tháp cao chín mươi bộ. Tất cả đã đến đây sau khi dừng chân ở Sarnath, trong một cuộc hành hiếm hoi để tỏ lòng tôn kính đến những Phật tử ưu việt Ấn Độ, những người đã học và dạy tại Na Lan Đà. Lãnh tụ Tây Tạng đã không đến đây trong hơn hai thập niên.
10 Tháng Sáu 2016(Xem: 5667)
Đức Đạt Lai Lạt Ma bước ra khỏi chiếc xe đại sứ bọc thép trắng và cất bước hướng đến một khán đài tạm cạnh tháp Sarnath (tháp Chuyển Pháp Luân ở Lộc Uyển). Có khoảng vài trăm khách hành hương và tu sĩ đã tập họp, đang chờ đợi ngài thuyết giảng. Đấy là tháng Giêng, và lãnh tụ Tây Tạng tiến hành một cuộc hành hương hiếm hoi đến những Phật tích thiêng liêng nhất ở Ấn Độ. Sarnath là nơi dừng chân đầu tiên, hơn hai mươi lạt ma cao cấp trong bộ y áo màu đỏ quen thuộc, cầm một bó nhang trong tay, xếp hàng trên lối đi chào đón ngài.
06 Tháng Sáu 2016(Xem: 5159)
Có một cảm giác hấp dẫn mạnh mẽ bất ngờ tại thiền phòng riêng của Đức Đạt Lai Lạt Ma ở Dharamsala, biến chuyển trong năm ngày thành một phòng họp cho Hội Nghị Tâm Thức và Đời Sống lần thứ 10. Mọi con mắt đang đổ dồn về Steven Chu, khôi nguyên vật lý của Hoa Kỳ. Ông ngồi trên ghế được xếp bên phải của Đức Đạt Lai Lạt Ma, một bình hoa bằng đồng đầy những hoa tươi ở phía sau ông. Chu đang chuẩn bị để giải thích mối quan hệ tiềm tàng giữa toán học và cơ học lượng tử đến Đức Đạt Lai Lạt Ma và hội nghị.
17 Tháng Năm 2016(Xem: 5629)
Những ngày hội mừng Một Trăm Năm Giải Nobel Hòa Bình là trọn vẹn. Tôi đang ngồi tại phòng khách gác lững của Khách Sạn sang trọng Holmenkollen, chờ để có thức uống với Lodi Gyari Rinpoche, đại diện đặc biệt của Đức Đạt Lai Lạt Ma. Phòng chờ đợi đông đảo. Tôi có thể thấy tác giả quyển Holocaust (Vụ Diệt Chủng Do Thái) và khôi nguyên hòa bình Elie Wiesel đang mãi mê đàm luận với một người đồng hành, hoàn toàn không chú ý tới sự huyên náo chung quanh ông. Một người khôi nguyên khác, José Ramos-Hortas của Đông Timor, ở tại một chiếc bàn ngay bên cạnh, ông đang trả lời phỏng vấn với một vài phóng viên.
19 Tháng Tư 2016(Xem: 5204)
Kể từ khi anh được phát hiện treo cổ trong ký túc xá vào tháng Giêng này, câu chuyện về cuộc đời của Rohith Vemula đã được khơi lại thành đề tài nói chuyện về hệ thống đẳng cấp và sự kỳ thị đặt căn bản trên đẳng cấp tại Ấn Độ, đặc biệt hơn là trong các trường đại học.
05 Tháng Tư 2016(Xem: 5666)
Phòng hành thiền của Đức Đạt Lai Lạt Ma được tắm trong ánh nắng dịu dàng của buổi sáng. Những tủ đựng đồ bằng gỗ chạm trổ tinh vi đứng dọc bên tường, ở giữa chúng tôi có thể thấy nhiều bức tượng bằng đồng và vô số sản phẩm thủ công tôn giáo. Cả kho kinh điển Tây Tạng gói trong những tấm vải vàng và gấm thêu kim tuyến chồng chất đầy những kệ sách được làm theo truyền thống. Trung tâm của phòng được chiếm ưu thế bởi một bàn thờ trang trí công phu. Một bức tượng - cao không quá hai bộ được đặt trong một ngôi điện nho nhỏ bằng gỗ và thủy tinh - thật là một nơi đáng ngưỡng mộ. Không gian trầm lặng tuyệt đẹp, một sự thanh lịch bình dị.
02 Tháng Tư 2016(Xem: 4963)
Đây là trích đoạn (lần thứ ba) từ buổi nói chuyện Hỏi & Đáp với Thượng Tọa Pomnyun tại trường Đại Học Princeton vào ngày 1/10/2014. Người phỏng-vấn hỏi Thượng Tọa Pomnyun trở thành một nhà sư như thế nào.